Huyền Tố
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
(668-752) Vị Thiền tăng Trung Quốc, thuộc tông Ngưu Đầu, sống vào đời Đường, người Diên lăng, Nhuận châu (tỉnh Giang tô), họ Mã, tự là Đạo thanh, vì thế cũng gọi là Mã tố, là Đệ Tử nối pháp của Thiền Sư Trí Uy. Niên hiệu Như ý năm đầu (692) đời Đường, sư Xuất Gia ở chùa Trường thọ tại Giang ninh. Sau khi Thụ Giới Cụ Túc, sư thường tư duy về nghĩa lí huyền nhiệm, mến mộ các bậc tông tượng. Cuối đời, sư vào chùa U thê ở Thanh sơn thờ ngài Trí Uy làm thầy và Liễu Ngộ Chân Tông, nhưng vẫn Hiện Thân tu hành cần khổ. Đối với sang hèn, oán thân đều xem Bình Đẳng, người đương thời tôn xưng sư là vị Bồ Tát Anh nhi hạnh. Khoảng năm Khai nguyên (713-742), nhận lời mời của vị tăng tên Uông mật, sư đến Kinh khẩu, sau đó, lại theo lời thỉnh cầu của quan Quận mục tên là Vi tiển, sư đến ở chùa Hạc Lâm trên núi Hoàng hạc tại Nhuận châu, giới Xuất Gia, Tại Gia đều thành kính qui y, các bậc vương hầu thường Lễ Bái đón mời, nhưng sư không vì thế mà động tâm. Một hôm, có người đồ tể đến bái kiến sư, Sám Hối những tội lỗi đã làm và thỉnh sư đến nhà để được cúng dường, sư hoan hỷ nhận lời, đến nhà người đồ tể, mọi người đều kinh ngạc cho là việc kì lạ, sư bèn nói (Đại 51, 229 hạ): Phật Tính Bình Đẳng, hiền ngu như nhau, hễ người nào độ được thì ta độ, nào có Phân Biệt gì? . Năm Thiên bảo 11 (752) sư Thị Tịch, thọ 85 tuổi. Các Đệ Tử dựng tháp thờ sư ở phía tây núi Hoàng hạc, Thụy Hiệu Đại luật Thiền Sư . [X. Tổ Đường Tập Q. 3.; Cảnh Đức Truyền Đăng Lục Q. 4.; Phật Tổ Lịch Đại Thông Tải Q. 13.; Tống Cao Tăng Truyện Q. 9.].