Huyền Tông

《玄宗》 xuán zōng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Đồng nghĩa: Huyền Chỉ. Tông Chỉ huyền diệu, tức gọi chung Phật giáo. Bài tựa trong Chú Duy Ma Cật Kinh quyển 1 (Đại 38, 327 trung), nói: Thường sợ rằng Huyền Tông có thể bị những người Phiên Dịch làm sai lạc . Duy Thức xu yếu quyển thượng phần đầu (Đại 43, 608 thượng), nói: Văn chứa Huyền Tông, ý hàm áo chỉ .