Hữu Thượng Sĩ

《有上士》 yǒu shàng shì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Đối lại: Thượng Sĩ. Chỉ cho Bồ Tát Đẳng Giác. Trong các giai vị tu hành của Bồ Tát Đại Thừa, Đẳng GiácDiệu Giác là 2 giai vị cuối cùng. Bồ Tát Đẳng Giác còn chút ít Phiền Não sót lại, tức là vẫn chưa dứt hết hoặc; cho nên đối với bậc Thượng Sĩ (tức giai vị Diệu Giác) đã dứt sạch Phiền Não mà gọi Bồ Tát Đẳng GiácHữu Thượng Sĩ. (xt. Đẳng Giác).