Hương Nghiêm

《香嚴》 xiāng yán

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có hai nghĩa. (1) Tên vị thiên tử, Đồng Tử trong Kinh Điển Phật Giáo. Như trong Duy Ma Cật Sở Thuyết Kinh (, Taishō Vol. 14, No. 475) quyển Hạ có câu: “Hữu Chư Thiên tử, giai hiệu Hương Nghiêm (, có các thiên tử, đều hiệu Hương Nghiêm).” Hay trong Đại Phật Đảnh Như Lai Mật Nhân Tu Chứng Liễu Nghĩa Chư Bồ Tát Vạn Hạnh Thủ Lăng Nghiêm Kinh (, Taishō Vol. 19, No. 945) quyển 5 có đoạn Hương Nghiêm Đồng Tử Bạch Phật rằng: “Kiến chư Tỳ Kheo, thiêu trầm thủy hương, hương khí Tịch Nhiên, lai nhập tỷ trung, ngã quán thử khí, phi mộc phi không, phi yên phi hỏa, khứ vô sở trước, lai vô sở tùng, do thị ý tiêu, phát minh vô lậu, Như Lai ấn ngã đắc Hương Nghiêm hiệu (, con thấy các Tỳ Kheo, đốt loại trầm hương, hương khí lặng lẽ, xông vào trong mũi, con quán khí này, chẳng gỗ chẳng không, chẳng khói chẳng lửa, đi không nơi bám, đến không chỗ theo, do vậy ý tiêu, phát sáng vô lậu, Như Lai ấn chứng cho con được hiệu là Hương Nghiêm).” Trong bài Tán Tâm Nhiên có đề cập đến Hương Nghiêm Đồng Tử: “Hương Nghiêm Đồng Tử ngộ chơn thường, tỷ quán thiệt nan lường (, Hương Nghiêm Đồng Tử ngộ chơn thường, mũi quán thật khó lường).” (2) Tên của vị tăng sống vào thời nhà Đường, Pháp Hiệu là Trí Nhàn (, ?-898); xuất thân vùng Thanh Sơn (, Sơn Đông), pháp từ của Quy Sơn Linh Hựu (). (xin tham khảo thêm mục Hương Nghiêm Trí Nhàn)