Hưng Phước Tự Tấu Trạng
Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển
Định nghĩa thuật ngữ
Kōfukujisōjō: bản tấu trạng do chúng Môn Đồ của phía Hưng Phước Tự (興福寺, Kōfuku-ji) dâng lên triều đình thỉnh cầu cấm Chế Giáo đoàn Chuyên Tu Niệm Phật (專修念佛). Người viết bản thảo là Giải Thoát Phòng Trinh Khánh (貞慶, Jōkei). Bản trạng văn ghi tháng 10 năm 1205 (Nguyên Cửu [元久] nhị niên), nêu lên 9 điều sai trái và phê phán giáo đoàn Chuyên Tu Niệm Phật của Pháp Nhiên (法然, Hōnen). Tám Tông Phái lớn đương thời Như Pháp Tướng, Thiên Thai, v.v., tất nhiên đã được sắc hứa của triều đình nên công nhiên hoạt động, riêng Pháp Nhiên thì lập ra một Tông Phái mới mà vẫn chưa có sự Hứa Khả (sai lầm thứ nhất), vẽ bức Nhiếp Thủ Bất Xả Mạn Trà La (攝取不捨曼荼羅) với tư tưởng cho rằng ánh Quang Minh của Đức Di Đà không chiếu soi đến các Học Sinh của Hiển Tông cũng như Hành Giả của Chơn Ngôn; thể hiện sự khinh miệt trắng trợn đối với những nhà tu hành của Thánh Đạo Môn (sai lầm thứ hai). Phái này chỉ biết trọng thị Phật Di Đà, xem thường đấng giáo chủ Thích Ca (sai lầm thứ ba); bỏ đi các việc làm Thiện Như đọc tụng Kinh Điển, kiến lập chùa tháp, v.v. (sai lầm thư tư); rồi không lễ lạy các đền thờ, tông miếu (sai lầm xem thường Ngũ Linh Thần [五靈神] thư năm); phủ nhận Đạo Đức của Thế Gian và Thiện Căn ngoài việc Niệm Phật, do đó không công nhận các hạnh Vãng Sanh (sai lầm thứ sáu). Họ chỉ biết lấy Pháp Môn miệng niệm Hồng Danh mà bỏ qua việc Niệm Phật theo hình thứ quán niệm cũng như Tâm Niệm (sai lầm về quan Niệm Niệm Phật thứ bảy); thậm chí còn khuyến khích Phá Giới như phạm nữ sắc, ăn thịt, v.v. (sai lầm làm tổn hại chúng Đệ Tử Thích Tôn thứ tám); làm phá tan nguyên tắc Vương Pháp Phật Pháp và dấy sinh loạn lạc (sai lầm làm cho quốc gia loạn lạc thứ chín). Bản tấu trạng này đã nêu lên 9 điều sai lầm nghiêm trọng (bằng Hán văn) của giáo đoàn Niệm Phật, thỉnh cầu đình chỉ Pháp Môn Chuyên Tu Niệm Phật, và xử phạt Pháp Nhiên cũng như chúng Đệ Tử ông. Khoảng 1, 2 năm sau đó, Pháp Nhiên cùng môn đệ bị lưu đày.