Huệ Viễn

《慧遠》 huì yuǎn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Eon, 523-592: vị tăng sống dưới thời nhà Tùy, xuất thân Đôn Hoàng (, thuộc Cam Túc []), họ Lý (). Năm 13 tuổi, ông theo Sa Môn Tăng Tư () Xuất Gia, đến năm 16 tuổi theo Luật Sư Trạm đến kinh đô Nghiệp (thuộc Lâm Chương [], Hà Bắc []), học thông các Kinh Điển của Tiểu ThừaĐại Thừa, rồi đến năm 20 tuổi thọ giới Cụ Túc với Pháp Thượng (). Sau đó, ông theo học Tứ Phần Luật () với Đại Ẩn (). Không bao lâu sau, ông cùng với Chúng Học tăng dời về Thanh Hóa Tự () vùng Cao Đô (, thuộc Tấn Thành [], Sơn Tây [西]), và mọi người cùng hợp sức nhau kiến thiết Giảng Đường. Về sau, gặp phải nạn phế kinh hủy tượng, diệt Phật, bắt buộc Sa Môn Hoàn Tục dưới thời vua Võ Đế của Bắc Chu, chẳng ai dám khuyên can gì cả, chỉ mình ông đến yết kiến nhà vua biện bác, thưa rằng: “Nay Bệ Hạ ỷ thế lực nhà vua, phá diệt Tam Bảo, đó là người Tà Kiến. A Tỳ Địa Ngục kia chẳng kể giàu nghèo, Bệ Hạ há chẳng sợ sao ?” Nhà vua nổi giận bảo: “Nếu làm cho bá tánh được vui, trẫm cũng chẳng ngại gì nỗi khổ chốn Địa Ngục”. Biết vậy, ông tránh vào trong núi, chuyên tâm tụng các kinh Pháp Hoa, Duy Ma, v.v. Đến khi nhà Tùy hưng thạnh, ông bắt đầu xuất hiện, khai triển Pháp Môn ở Lạc Ấp (), xa gần nghe tiếng ông đều quy tụ về rất đông. Ngoài ra, ông đã từng thuyết giảng các địa phương khác, rồi bao lần vâng chiếu lên Tây Kinh giảng kinh khiến cho nhà vua vui lòng, bèn sắc phong cho ông trú trì Hưng Thiện Tự (). Sau đó, ông kiến lập Tịnh Ảnh Tự (), chuyên tâm giảng thuyết. Vì ông làm trú trì chùa này nên được gọi là Tịnh Ảnh Tự Huệ Viễn, khác với Huệ Viễn trên Lô Sơn (). Vào năm thứ 12 (592) niên hiệu Khai Hoàng (), ông Thị Tịch, hưởng thọ 70 tuổi. Ông là vị tăng của Nam Đạo Phái thuộc Địa Luận Tông, trước tác để lại có khoảng 24 bộ và hơn 100 quyển như Đại Thừa Nghĩa Chương () 26 quyển, Thập Địa Kinh Luận Nghĩa Ký () 14 quyển, Hoa Nghiêm Kinh Sớ () 7 quyển, Đại Bát Niết Bàn Kinh Nghĩa Ký () 20 quyển, Pháp Hoa Kinh Sớ () 7 quyển, Duy Ma Kinh Nghĩa Ký () 4 quyển, Thắng Man Kinh Nghĩa Ký () 3 quyển, Vô Lượng Thọ Kinh Nghĩa Sớ () 1 quyển, v.v. Trong số đó, Đại Thừa Nghĩa Chương được xem như là bộ bách khoa toàn thư của Phật Giáo, có ảnh hưởng vô cùng to lớn đối với việc nghiên cứu Phật Giáo dưới thời nhà Tùy và Đường.