Huệ Trung

《慧忠》 huì zhōng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Echū, 683-769: vị tăng của Ngưu Đầu Tông Trung Quốc, sống dưới thời nhà Đường, xuất thân vùng Thượng Nguyên (), Nhuận Châu (, Giang Tô), họ Vương (). Năm 23 tuổi, ông Xuất Gia tại Trang Nghiêm Tự (), theo hầu hạ Trí Uy ()Ngưu Đầu Sơn () vùng Kim Lăng (), và kế thừa dòng pháp của vị này. Sau đó, ông chia tay với thầy, đi du hóa khắp nơi, rồi đến trú tại Diên Tộ Tự (). Thường ngày ông sống rất đơn giản, chỉ một bình bát và một y mà thôi. Ông lại được thỉnh về trú trì chùa cũ Trang Nghiêm Tự, khi ấy học chúng tập trung rất đông và người kế thừa dòng pháp có đến 30,
40. Đến tháng 6 năm thứ 4 (769) niên hiệu Đại Lịch (), ông Thị Tịch, hưởng thọ 87 tuổi. Bộ Thích Môn Chánh Thống () quyển 8 cho rằng Nam Dương Huệ Trung Thiền Sư () là nhân vật đồng nhất với ông, tuy nhiên hai nhân vật này hoàn toàn khác nhau.