Huệ Phương
Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển
Định nghĩa thuật ngữ
Ehō, 629-695: vị tổ thứ 3 của Ngưu Đầu Tông Trung Quốc, sống dưới thời nhà Đường, người vùng Diên Lăng (延陵), Nhuận Châu (潤州, Giang Tô), họ Bộc (濮). Ông Xuất Gia ở Khai Thiện Tự (開善寺), rồi sau khi thọ Cụ Túc Giới thì tập trung nghiên cứu sâu kinh luận. Sau đó, ông lên Ngưu Đầu Sơn (牛頭山), tham yết Thiền Sư Trí Nham (智巖), học các Bí Pháp. Trí Nham thấy Căn Cơ của ông có thể gánh vác chánh pháp, bèn trao truyền Tâm Ấn cho. Trong suốt hơn 10 năm Tham Học tại Ngưu Đầu Sơn, ông chưa hề hạ sơn lần nào, học chúng đến Tham Học rất đông. Sau ông Phó Chúc hậu sự cho Pháp Trì (法持), rồi tự vào trong núi ẩn tu. Vào năm đầu (695) niên hiệu Vạn Tuế (萬歳) đời Võ Hậu, ông Thị Tịch, hưởng thọ 67 tuổi đời và 40 Hạ Lạp.