Huệ Bố

《慧布》 huì bù

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Efu, 518-587: vị tăng sống dưới thời nhà Trần thuộc Nam Triều, người vùng Quảng Lăng (, Giang Đô, Giang Tô), họ Hác (). Năm 21 tuổi, ông Xuất Gia, ban đầu theo Quỳnh Pháp Sư ()Kiến Sơ Tự () thuộc Quận Dương () học Thành Thật Luận (), sau nghe Tăng Thuyên ()Chỉ Quán Tự () thuộc Nhiếp Sơn () giảng về Trung Luận (), Bách Luận (), Thập Nhị Môn Luận (), thấu đạt Huyền Chỉ của 3 bộ luận này. Ông thường vui ngồi Thiền, thề không giảng thuyết, ngồi ngay ngắn như thân cây. Sau ông đến thăm Thiền Sư Huệ Khả () ở kinh đô Nghiệp, rồi du học nước Tề, viết Chương Sớ 6 cuốn mang về Giang Nam (). Sau khi trở về Dương Đô (), gặp lúc Hầu Cảnh () gây loạn, tuy chịu khổ nhọc, nhưng ông vẫn không hề thối chí trong việc hoằng truyền giáo pháp. Trong khoảng thời gian niên hiệu Chí Đức (, 583-586), ông kiến lập Thê Hà Tự () ở Nhiếp Sơn, danh tiếng vang xa, cho nên vương tôn công tử đều quy y theo, kính thờ ông như Phật. Vào năm đầu (587) niên hiệu Trinh Minh (), ông tuyệt thực mà thoát hóa, hưởng thọ 70 tuổi. Pháp Uyển Châu Lâm () quyển 82 cho rằng ông thọ hơn 70.