Huệ An

《慧安》 huì ān

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Ean, 582-709: vị tăng sống dưới thời nhà Đường, người vùng Chi Giang (), Kinh Châu (), họ Vệ (), còn gọi là Lão An (), Đạo An (), Đại An (), một trong 10 vị Đệ Tử lớn của Ngũ Tổ Hoằng Nhẫn (). Ông có dung mạo đoan nhã, không hề nhiễm bụi trần, các Pháp Môn tu học thảy đều thông suốt. Trong khoảng thời gian niên hiệu Đại Nghiệp (, 605-616) nhà Tùy, ông tập trung dân chúng, khai thông cầu đường, bao nhiêu thức ăn xin được ông đem phát cho dân nghèo. Trong khoảng thời gian niên hiệu Trinh Quán (, 627-649) nhà Đường, ông đến tham yết Ngũ Tổ Hoằng NhẫnHoàng Mai Sơn () và ngộ được Huyền Chỉ với vị này. Vào một đêm nọ của năm thứ 2 (699) niên hiệu Thánh Lịch () đời Võ Hậu, mưa gió dữ tợn, ông truyền thọ Bồ Tát Giới cho thần Tung Sơn. Đến năm thứ 2 (706) niên hiệu Thần Long () đời vua Trung Tông, vua ban Tử Y cho ông, kính trọng như thầy, thường mời vào cung nội cúng dường trong vòng 3 năm. Vào năm thứ 3 (709) niên hiệu Cảnh Long (), ông từ khước trở về Tung Sơn Thiếu Lâm Tự () và đến ngày mồng 8 tháng 3 năm này, ông Thị Tịch, hưởng thọ 128 tuổi.