Hoành Tử, Hoạnh Tử

《橫死》 héng sǐ

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: còn gọi là Phi Thời Tử (), Bất Lự Tử (), Sự Cố Tử (); chỉ cho những người chết không phải do vì Nhân Nghiệp quả của đời trước, mà do vì tai họa bất ngờ. Hoạnh tử có 9 loại: (1) Có bệnh nhưng không thầy thuốc mà chết; (2) Bị chém chết do phép vua; (3) Chết do loài không phải người đoạt mất tinh khí; (4) Bị chết do lửa thiêu cháy; (5) Bị chết đuối; (6) Chết do bị Ác Thú ăn; (7) Chết do bị rớt xuống vực thẳm; (8) Chết do bị thuốc độc, bùa chú thư yểm; (9) Chết do bị đói khát. Trong Tống Thư (), phần Liễu Nguyên Cảnh Truyện (), có đoạn: “Thế Tổ băng, Nghĩa Cung, Nguyên Cảnh đẳng tinh tương vị viết: 'Kim nhật thỉ miễn hoạnh tử' (, vua Thế Tổ băng hà, Nghĩa Cung, Nguyên Cảnh, v.v., cùng bảo rằng: 'Hôm nay bắt đầu khỏi hoạnh tử rồi !').” Trong Thập Nhị Phẩm Sanh Tử Kinh (, Taishō Vol. 17, No. 753), đức Phật có thuyết về 12 trường hợp chết, trong đó có hoạnh tử. Trong Hư Không Tạng Bồ Tát Vấn Thất Phật Đà La Ni Chú Kinh (, Taishō Vol. 21, No. 1333) thì dạy rằng: “Nhược hữu thiện nam tử thiện nữ nhân thọ trì thử chú giả, nhược độc nhược tụng, nhược phục hữu nhân suy mịch thử chú giả, nhược nhạo thính văn giả, thị nhân bất vi Nhất Thiết đao trượng sở hại, bất vi Nhất Thiết thủy nịch, bất vi Nhất Thiết khổ hoạn sở trì, bất thọ Nhất Thiết hoạnh tử (, nếu có người thiện nam, thiện nữ nào thọ trì chú này, hoặc đọc hoặc tụng, nếu lại có người tìm tòi chú này, nếu thích lắng nghe, người ấy không bị tất cả đao gậy xâm hại, không bị tất cả chết đuối, không bị tất cả hoạnh tử).” Hay trong Pháp Giới Thánh Phàm Thủy Lục Thắng Hội Tu Trai Nghi Quỹ (, Tục Tạng Kinh Vol. 74, No. 1497) quyển 3 lại có câu thỉnh rằng: “Nhất Tâm Phụng Thỉnh, Thập Phương Pháp Giới Diệm Khẩu quỷ vương, Tam Phẩm Cửu Loại chư Ngạ Quỷ chúng, hoạnh tử Cô Hồn, tinh chư Quyến Thuộc (, một lòng Phụng Thỉnh mười phương Pháp Giới Diệm Khẩu [miệng bốc lửa] quỷ vương, ba phẩm chín loài các chúng Ngạ Quỷ, hoạnh tử Cô Hồn, cùng các Quyến Thuộc).”