Hoạch

《獲》 huò

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Pratilambha. Đối lại với Bất Hoạch. Nghĩa là được cái chưa từng được, hoặc được cái từng được rồi mà đã mất. Một trong các loại Đắc . Luận Câu xá quyển 4 và luận A Tì Đạt Ma thuận chính lí quyển 10 nói, như Phàm Phu được cái chưa từng được là sơ vô lậu của giai vị Kiến Đạo, hoặc được cái đã từng được rồi lại mất là Hữu Lậu Định, đều gọi là Hoạch. Nhưng luận Đại tì Bà Sa quyển 157 dẫn lời trong luận Thi thiết cho rằng 3 chữ Đắc, Hoạch và Thành Tựu đều đồng nghĩa, tên tuy khác nhưng thể thì giống nhau. (xt. Đắc)