Hoá Thành Dụ
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Hóa thành, Phạm: Fddhi-nagara. Ví dụ về thành ấp do biến hóa mà có, là một trong 7 Thí Dụ của kinh Pháp hoa. Theo phẩm Hóa thành dụ trong kinh Pháp hoa quyển 3, có một đoàn người phải vượt qua một chặng đường dài 500 Do Tuần, đầy gian nan nguy hiểm, để đến được nơi có nhiều châu báu, nhưng vì quá mỏi mệt cực nhọc nên muốn quay về. Vì muốn làm cho mọi người phấn chấn tinh thần, nên người dẫn đường mới dùng sức Phương Tiện, cách nơi đến khoảng 300 Do Tuần, hóa hiện ra một tòa thành ấp để mọi người được nghỉ ngơi, cuối cùng có thể tiến tới chỗ có châu báu. Phẩm kinh này mượn Hóa thành để ví dụ Niết Bàn mà hàng Nhị Thừa đã đạt được chưa phải là chỗ rốt ráo, mà chỉ là Phương Tiện của đức Phật tạm lập ra, mục đích muốn cho mọi người đạt được đến quả Phật cao tột của Đại Thừa. Về chặng đường 500 Do Tuần có nhiều thuyết khác nhau. Các nhà giải thích xưa nay cho rằng 500 Do Tuần dụ chỉ cho lộ trình đi đến quả Phật phải trải qua. Còn về mỗi chặng, thì trong Pháp Hoa Văn Cú quyển 7 phần dưới có nêu rõ chủ trương của các nhà cho rằng Quả Báo trong 3 cõi là chỗ 300 Do Tuần, Quốc Độ Hữu Dư là chỗ 400 Do Tuần, còn Quốc Độ Thực báo là chỗ 500 Do Tuần. Nếu đứng về phương diện Phiền Não mà nói, thì Kiến Hoặc là 100, Ngũ hạ phần 200, Ngũ thượng phần là 300, Trần sa là 400 và Vô Minh là 500. Nếu đứng về phương diện quán trí mà nói, thì vào Không Quán là đã có thể vượt qua 300 Do Tuần, vào Giả quán là vượt qua 400 Do Tuần và vào Trung quán là vượt qua 500 Do Tuần. [X. Pháp Hoa Huyền Luận Q. 8.; Pháp hoa kinh huyền tán Q. 8.; Pháp hoa kinh Huyền Nghĩa Q. 5. phần dưới]. (xt. Pháp Hoa Thất Dụ, Thí Dụ).