Hòa Tán

《和讚》 hé zàn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Wasan: một loại hình ca dao dưới hình thức tiếng Nhật gồm 75 điệu, dùng để Tán Thán chư Phật, Bồ Tát, giáo pháp và các vị Tổ Sư. Bài Chú Bổn Giác Tán (, Chūhonkakusan) của Lương Nguyên (, Ryōgen) sáng tác dưới thời Bình An trung kỳ là một tuyệt tác tối cổ. Về sau thì có Cực Lạc Quốc Di Đà Hòa Tán (, Gokurakumidawasan), của Thiên Quán (, Senkan), Cực Lạc Lục Thời Tán (, Gokurakurokujisan) của Nguyên Tín (, Genshin), v.v., lấy trung tâm là Tịnh Độ Giáo mà sáng tác nên. Đến Thời Đại Liêm Thương thì có bài Tam Thiếp Hòa Tán (, Sanchōwasan) của Thân Loan (, Shinran) và các bài Hòa Tán của Thời Tông như Biệt Nguyện Tán (, Betsugansan) của Nhất Biến (, Ippen) là tiêu biểu nhất; các bài này được lưu bố rộng rãi và đóng vai trò trung tâm ở các Pháp Hội. Ngoài ra vào thời Trung Đại còn có bài Hoằng Pháp Đại Sư Hòa Tán (, Kōbōdaishiwasan) và Tứ Tòa Giảng Hòa Tán (, Shizakōwasan) của Chơn Ngôn Tông, rồi Thái Tử Hòa Tán (, Taishiwasan) của Thánh Đức Tông, v.v. Đến cuối thời Trung Đại thì phần nhiều các bài Hòa Tán đều có thêm niêm luật và được xướng họa. Về khúc tiết của chúng thì khác nhau tùy theo từng Tông Phái, nhưng chủ yếu bài nào cũng có âm điệu phách tiết cả. Bên cạnh đó cũng có rất nhiều bài Hòa Tán do các Cư Sĩ Tại Gia làm nữa.