Hoả Chủng Cư Sĩ

《火種居士》 huǒ zhǒng jū shì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Từ chỉ chung cho những người Bà La Môn thờ lửa ở Ấn Độ cổ đại. Cứ theo kinh Tạp a hàm quyển 5 ghi, thì Đệ Tử của đức Phật gọi những người Tát già ni kiền tử ở thành Tì xá li là Hỏa chủng Cư Sĩ.