Hiển Trí

《顯智》 xiǎn zhì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Kenchi, 1226-1310: vị Tăng của Chơn Tông Nhật Bản, thuộc Phái Cao Điền (), sống vào khoảng giữa và cuối thời kỳ Liêm Thương, vị Tổ đời thứ 3 của Chuyên Tu Tự (, Senjū-ji), húy là Hiền Thuận (), Hiển Trí (). Tương truyền ông là con trai của Bình Cơ Tri () ở vùng Việt Hậu (, Echigo). Ông có lên tu học trên Tỷ Duệ Sơn (, Hieizan), rồi sau đó thông qua môi giới của Chơn Phật (, Shinbutsu), ông theo làm Đệ Tử của Thân Loan, thường lên xuống vùng kinh đô và Hạ Dã (, Shimotsuke) để nghe giảng pháp. Vào năm1258, ông kế thừa chức vị trú trì ngôi Chuyên Tu Tự (, Senjū-ji) ở vùng Hạ Dã Cao Điền (), rồi đi tuần hóa khắp nơi mà Thuyết Pháp giáo hóa, khuyên mọi người Niệm Phật, và trở thành nhân vật trung tâm hoạt động mạnh mẽ nhất của giáo đoàn Chơn Tông buổi đầu. Sau khi Thân Loan qua đời, ông theo phụ giúp Ni Giác Tín (, Kakushin), tận lực xây dựng ngôi miếu đường ở vùng Đại Cốc (, Ōtani) thuộc Đông Sơn (, Higashiyama). Và lần đầu tiên trong giáo đoàn Chơn Tông, ông được bổ nhiệm làm chức Đại Tăng Đô. Trước tác của ông có Tịnh Độ Đại Danh Mục () 1 quyển, Hiển Trí Ngữ Truyện () 6 quyển, Thân Loan Thánh Nhân Bổn Truyện () 6 quyển.