Hằng Thuyết Hoa Nghiêm

《恒說華嚴》 héng shuō huá yán

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Gọi đủ: Pháp Nhĩ hằng thuyết chi Hoa nghiêm. Đối lại: Kết Tập lưu truyền chi Hoa nghiêm. Pháp Môn Viên giáo Hoa nghiêm do đức Như Lai diễn nói là pháp thường hằng, không bao giờ gián đoạn. Phẩm Phật bất tư nghị pháp trong kinh Hoa nghiêm quyển 47 (bản 60 quyển) nói rằng, tất cả chư Phật đều có thể từ một thân hóa hiện ra vô số đầu, trong mỗi đầu hóa hiện ra vô số lưỡi, từ mỗi lưỡi hóa hiện ra vô số âm thanh Sai Biệt, khiến Chúng Sinh trong khắp Pháp Giới đều nghe. Trong mỗi âm thanh diễn nói vô lượng tạng kinh, trong mỗi tạng kinh tuyên thuyết vô lượng pháp, trong mỗi pháp có vô lượng vô biên văn tự, Cú Nghĩa, nhiều bằng số bụi nhỏ Bất Khả Thuyết. Diễn nói như thế, đến hết các kiếp nhiều như số bụi nhỏ trong các cõi Phật Bất Khả Thuyết, các kiếp ấy hết rồi, lại tiếp tục giảng nói số kiếp khác, lần lượt như thế, cho đến cùng tận hết thảy Thế Giới nhiều như bụi nhỏ, cùng tận số Tâm Niệm của tất cả Chúng Sinh, mà Hóa Thân của Như Lai Thuyết Pháp không bao giờ cùng tận. [X. Hoa Nghiêm Kinh Thám Huyền Kí Q. 15.; Hoa Nghiêm Kinh Sớ diễn nghĩa sao Q. 5. (Trừng quán)].