Hàm Nhuận

《鹹潤》 xián rùn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Vị tăng thuộc phái Sơn ngoại, tông Thiên thai ở đời Tống, người Thượng ngu, Việt châu, họ Trịnh, tự là Cự nguyên, năm sinh năm mất không rõ. Năm lên 7 tuổi, sư thờ ngài Tử minh ở chùa Đẳng từ làm thầy, tinh thông Luật tạng. Sau sư đến núi Thiên thai, nhờ đọc sách của đại sư Trí Khải nói về pháp Tam quán mà có chỗ tỉnh ngộ. Sư muốn tiến sâu hơn nữa, nên lại đến Tham Học ngài Khánh Chiêu ở chùa Khai hóa tại Tiền Đường, nghiên cứu các kinh Duy Ma, Pháp hoa, Niết Bàn, Lăng nghiêm v.v... được ngài Khánh Chiêu chia tòa Thuyết Pháp. Và trước khi Thị Tịch, ngài Khánh Chiêu trao cho sư lư hương và Phất Tử để kế vị trụ trì chùa Phạm Thiên. Năm Cảnh đức thứ 4 (1007), quan huyện Thượng ngu là Bùi hoán đón sư về chùa Đẳng từ để giảng giáo Nghĩa Tịnh độ. Năm Thiên thánh thứ 3 (1025), sư dời đến chùa Vĩnh phúc ở Cối kê để hoằng hóa, đồ chúng rất đông, xa gần đều ngưỡng mộ đạo hạnh của sư. Trứ tác: Chỉ hà, Tiêm nghi. [X. Phật Tổ Thống Kỉ Q. 10.; Thích Môn Chính Thống Q. 5.].