Hắc Lục Tự Minh Vương
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Lục tự Minh Vương, Lục tự thiên. Vị Bản Tôn của pháp tu Lục tự kinh trong Mật giáo. Khi tu pháp này phải thờ vị Bản Tôn ở nơi kín đáo. Cứ theo kinh Đại Thừa Trang Nghiêm Bảo Vương quyển 4, thì Hình Tượng vị tôn này màu xanh đen, có 4 tay, tay trái cầm hoa sen, trên hoa sen có ngọc Ma Ni, tay phải cầm xâu chuỗi, hai tay dưới Kết Ấn Nhất Thiết vương. Còn theo Giác thiền sao, thì vị tôn này có 6 tay, 2 tay trên đều Kết Ấn; 2 tay giữa, tay trái cầm cây kích, tay phải cầm dao; 2 tay dưới, tay trái cầm Nguyệt Luân, tay phải cầm Nhật Luân, nét mặt lộ vẻ nhu hòa, trên đỉnh đầu có đầu rắn, chân phải co lên, chân trái đứng trên hoa sen, vòng hào quang sau lưng có 12 con giáp, Chủng Tử là (ga). Tuy nhiên, về vị Bản Tôn của pháp tu Lục tự kinh này có nhiều thuyết khác nhau, nên về Chủng Tử của vị tôn này cũng có nhiều thuyết bất đồng. Còn về hình Tam Muội da của vị này cũng có các thuyết khác nhau. Có thuyết cho là phất trần mầu trắng, có thuyết bảo là chày một chĩa, lại có thuyết cho là gương tròn. Về ấn khế, theo kinh Đại Thừa Trang Nghiêm Bảo Vương là ấn Nhất Thiết vương , cũng có khi Kết Ấn Đại Tam Cổ . Còn về Chân Ngôn, theo kinh Lục tự thần chú vương, là: Khư trí khư trụ khư tì trí giam thọ giam thọ đa trí bà trí . Thần chú này có năng lực ngăn trừ các chú của Đế thích, của Phạm Thiên, của Tứ thiên đại vương và tất cả Chú Thuật của tà quỉ. (xt. Lục Tự Kinh Pháp).