Hạc Giá

《鶴駕》 hè jià

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: cỗ xe hạc, cỡi hạc. Có mấy nghĩa khác nhau. (1) Căn cứ tác phẩm Liệt Tiên Truyện (), phần Vương Tử Kiêu () cho biết rằng xưa kia Vương Tử Kiêu, tức là Thái Tử Tấn của Chu Linh Vương (, ?-545 ttl.) thường cỡi hạc trắng đậu trên đỉnh núi của họ Câu (). Cho nên, về sau người ta thường gọi xa giá của Thái Tử là Hạc Giá. Như trong bài thơ Văn Hoa Kỷ Sự () của Lý Đông Dương (, 1447-1516) nhà Minh có câu: “Hạc Giá tạm đình đương điện ngọ, long nhan nhất cố mãn trì xuân (殿滿, xe hạc tạm dừng trước điện cổng, long nhan ngoảnh lại đầy thềm xuân).” (2) Cỗ xe của Tiên Nhân. Như trong bài Lão Thị Bi () của Tiết Đạo Hành (, 540-609) nhà Tùy có đoạn: “Luyện hình vật biểu, quyển tích Phương Ngoại, nghê thường Hạc Giá, vãng lai Tử Phủ (, rèn hình thành vật, cuộn dấu ngoài xa, nghê thường cỡi hạc, tới lui Tử Phủ).” (3) Cách gọi khác của cái chết, từ giã cõi đời, cỡi hạc mà đi. Như trong bài Trịnh Thái Tử Bi Minh () của Lô Chiếu Lân (, 632-695) nhà Đường có đoạn: “Nghê tinh dương Hán, do tầm hủ cốt chi linh; Hạc Giá đình không, thượng yết Tiên Nhân chi mộ (, cờ tiên dương khắp, để tìm cốt mục vong linh, xe hạc dừng không, tham yết người xưa lăng mộ).” Trong Ngũ Đăng Hội Nguyên Tục Lược (, Tục Tạng Kinh Vol. 80, No. 1566) quyển 4 có đoạn: “Ngọc mai phá tuyết, hồng diệp điêu sương, thích quan gia trừ đạm chi thần, nãi Hạc Giá tiên du chi nhật (, mai ngọc phá tuyết, lá đỏ khắc sương, đúng nhà quan tang hết lúc này, là cỡi hạc về tiên ngày ấy).” Hay trong bài Du Kim Hoa Động Thiên () của Hư Đường Hòa Thượng Ngữ Lục (, Taishō Vol. 47, No. 2000) quyển 7 có đoạn: “Sưu sưu nhai lựu tĩnh biên văn, đáo thử tiên phàm chỉ xích phân, Hạc Giá triều chơn hà nhật phản, động môn chung nhật tỏa hàn vân (, vù vù khe nước nghe lắng trầm, đến chốn tiên phàm cách mấy phân, cỡi hạc Quy Chơn ngày nao lại, cửa động suốt buổi ngút mây hàn).”