Hắc Hủy Hoài Châu

《黑毀壞咒》 hēi huǐ huài zhòu

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

I. Hắc Hủy Hoài Châu. Hắc hủy là rắn hổ mang có nọc rất độc. Hắc Hủy Hoài Châu là rắn hổ mang ngậm ngọc báu, ngọc tuy quí nhưng hoàn toàn vô dụng. Trong Phật giáo, từ ngữ này được dùng để ví dụ người tu hành tuy hiểu Phật Pháp mà không làm theo, hoặc làm không đúng, cho nên vẫn là Phàm Phu Sinh Tử. Ma Ha Chỉ Quán quyển 7 phần dưới (Đại 48, 101 trung), nói: Tuy nghe pháp mà không tu, thì cũng giống như hổ mang (hắc hủy) ngậm ngọc, có ích gì đâu .
II. Hắc Hủy Hoài Châu. Ví dụ Chúng Sinh vì đời trước tạo các Nghiệp Nhân khác nhau, nên đời này chịu báo cũng khác nhau. Luận Đại trí độ quyển 10 nói: Có con rắn hổ mang miệng ngậm ngọc báu Ma Ni; lại có vị La hán đi Khất Thực không được. Rắn hổ mang nói ở đây, tuy đời trước là kẻ Phá Giới, nhưng còn có chút Phúc Đức, nên nay tuy rơi vào đường Súc Sinh mà vẫn có ngọc báu. Còn vị La hán tuy đi Khất Thực, mà ôm bát không trở về là vì đời trước không tạo Phúc Đức.