Giới Tài

《戒財》 jiè cái

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: giới hạnh là tài sản quý giá của người tu tập. Tập dị môn luận () quyển 15, tờ 13 giải thích rằng: “Những ai lìa xa sự giết hại, lìa xa sự trộm cắp, lìa xa tà hạnh Dâm Dục, lìa xa lời nói dối trá, lìa xa việc uống các loại rượu; đó gọi là Giới Tài.” Vì thế, Giới Tài ở đây chỉ việc giữ trọn năm giới căn bản.