Dược Tạng

《藥藏》 yào cáng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Kho chứa thuốc. Ở Ấn Độ, thời vua A dục, có vị tỉ khưu bị bệnh đi tìm thuốc không được, nhà vua ra lệnh xây dựng kho chứa thuốc ở bốn cửa thành để phát thuốc cho tất cả tỉ khưu và dân chúng khi đau ốm. Tại Trung Quốc, Dược Tạng được sáng lập vào thời Đông Tấn. [X. Thiện kiến luật tì Bà Sa Q. 2.].