Duệ Tôn

《叡尊》 ruì zūn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

hay , Eison, 1201-1290: vị tăng sống vào giữa thời kỳ Liêm Thương (, Kamakura), vị Tổ Sư khai sáng ra Chơn Ngôn Luật Tông, tự là Tư Viên (), người vùng Đại Hòa (, Yamato). Ban đầu ông theo học về Đông Mật, sau đó dốc chí chuyên tâm nghiên cứu về Luật Học và tiến hành phục hưng Tây Đại Tự (西, Saidai-ji). Ông lấy nơi đây làm nơi tu tập trung tâm, rồi thuyết giảng về việc trì giới, sát sanh, cấm đoán và trở thành nổi tiếng. Ông có viết tự truyện Cảm Thân Học Chứng Ký (), và được ban cho Thụy Hiệu là Hưng Chánh Bồ Tát ().