Dục Thất

《浴室》 yù shì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Nhà tắm. Pàli: Nahàna-koỉỉhaka. Là nơi đại chúng tắm rửa. Cũng gọi Dục đường, Ôn Thất (Pàli: Jantàghara), Thang ốc. Luật Ngũ Phần quyển 26 nói về lí do làm nhà tắm là: các vị tỉ khưu ăn uống đầy đủ, nhưng vẫn bị nhiều bệnh, y sĩ Kì vực (Kì bà) lấy làm lo, bèn bạch đức Phật cho xây nhà tắm để trừ bệnh cho đại chúng. Lúc tắm dùng vỏ bồ đào, vỏ ma lâu, bột đậu v.v... để kì cọ cho sạch. Trong Thiền Lâm có đặt các chức Tri dục (Dục Chủ), Dục Đầu v.v... Ở nhà tắm thì đặt tượng Bồ Tát Bạt đà Bà La (Hiền hộ), vị Bồ Tát này nhờ Nhân Duyên tắm gội trong Dục Thất mà chứng Viên Thông. Theo kinh Tăng nhất a hàm quyển 28, thì tắm gội trong nhà tắm có năm điều Lợi Ích: Trừ phong, khỏi bệnh, sạch bụi bặm cáu bẩn, Thân Thể nhẹ nhàng, trắng trẻo béo tốt. Ngoài ra, luật Tứ phần quyển 16 và luật Ma Ha Tăng Kì quyển 34 cũng có nói đến các điềulợi ích của việc tắm rửa trong nhà tắm. Trong Tùng Lâm, nhà tắm được kể là một trong bảy nhà Già Lam (nhà của toàn chùa). Nhà tăng, nhà tắm và nhà tẩy tịnh (nhà vệ sinh) gọi là Tam Mặc Đường (ba nhà khi vào phải giữ im lặng). [X. Thích Thị Yếu Lãm Q.trung; Thiền Lâm Tượng Khí Tiên Điện Đường môn].