Đối Trị Tất Đàn

《對治悉檀》 duì zhì xī tán

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Đoạn ác tất đàn. Một trong bốn Tất đàn. Chỉ cho phương pháp tùy bệnh cho thuốc mà đức Phật dùng để Đối Trị Phiền Não Ác Nghiệp của mỗi Chúng Sinh. Như Ngài dạy quán Bất Tịnh để phá Tham Dục, quán từ bi để phá giận tức, dạy Không Giáo để phá thường kiến, dạy Hữu Môn để phá Đoạn Kiến v.v..., đó đều là vì Đối Trị vọng chấp và Phiền Não của Chúng Sinh để Thành Tựu Lợi Ích phá chấp diệt ác. [X. luận Đại trí độ Q. 1.]. (xt. Tứ Tất Đàn).