Đoạn Diệt Luận

《斷滅論》 duàn miè lùn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Đoạn Kiến, Thất chủng Đoạn Diệt Luận, Thất Đoạn Diệt Luận. Chủ trương cho rằng Chúng Sinh sau khi chết hoàn toàn đoạn diệt. Là một trong 6 kiến chấp của Ngoại Đạo Ấn Độ. Luận thuyết này dựa vào vị lai mà Sinh Khởi 7 thứ kiến chấp, cho rằng thân 4 đại (đất, nước, lửa, gió), 6 nhập (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý) do cha mẹ sinh ra là vô thường, sau khi chết trở về đoạn diệt, hoặc sinh vào 6 nơi là: trời cõi Dục, trời cõi Sắc và 4 cõi Vô sắc (Không Vô Biên Xứ, Thức vô biên xứ, Vô sở hữu xứ, Phi tưởng phi phi tưởng xứ), nhưng sau khi hết báo cũng đều đoạn diệt. Thuyết này tương đương với chủ trương của tông Thất sự đoạn diệt trong 16 tông Ngoại Đạo Ấn Độ. [X. kinh Phạm động trong Trường a hàm Q. 14.; luận Đại tì Bà Sa Q. 199.]. (xt. Lục Thập Nhị Kiến, Đoạn Kiến).