Đỗ Thuận
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
(557-640) Sơ tổ tông Hoa nghiêm ở đời Đường, người Vạn niên, Ung châu (phía bắc huyện Lâm đồng, tỉnh Thiểm tây), họ Đỗ. Sư Xuất Gia năm 18 tuổi, Pháp Hiệu là Pháp Thuận, thờ ngài Tăng trân (Đạo trân) ở chùa Nhân thánh làm thầy, tu tập thiền định. Về sau, sư vào ở trong núi Chung nam tuyên giảng giáo lí Hoa nghiêm. Sư không ưa ngôn từ phù phiếm, chỉ cần hiển bày được chính lí, hễ gặp miếu quỉ cây thần trên đường sư liền đốt hết. Vua Thái tông nhà Đường nghe Danh Đức của sư bèn thỉnh sư vào cung để được diện kiến. Sư lại đi đến các quận huyện, khuyên người Niệm Phật A di đà, đồng thời soạn Ngũ Hối văn để Tán Thán cõi Tịnh Độ, người đời tôn sư là Hóa Thân Văn thù, tôn giả Đế tâm, Bồ Tát Đôn hoàng. Năm Trinh quán 14 sư Thị Tịch tại chùa Nghĩa thiện ở phía Nam Kinh đô, thọ 84 tuổi. Sư có các tác phẩm: Hoa Nghiêm Ngũ Giáo Chỉ Quán, Hoa Nghiêm Pháp Giới Quán Môn, Thập môn thực tướng quán, Hội Chư Tông biệt kiến tụng, mỗi thứ 1 quyển. [X. Tục Cao Tăng Truyện Q. 25.; Hoa Nghiêm Kinh Truyện Kí Q. 3., Q. 4.; Chung Nam Sơn Đỗ Thuận Thiền Sư Duyên Khởi; Phật Tổ Thống Kỉ Q. 29., Q. 39.].