Định Tâm Biệt Thời Niệm Phật

《定心別時念佛》 dìng xīn bié shí niàn fó

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Định Tâm Niệm Phật trong một thời hạn đặc biệt. Một trong các pháp tu Niệm Phật của tông Tịnh Độ. Người tu Tịnh Độ muốn phát được Tam Muội, phải Quyết Định chọn một thời kì đặc biệt để vào Đạo Tràng, buông bỏ hết các duyên, chuyên tâm Niệm Phật, hoặc 1 ngày, 2 ngày cho đến 9 ngày, 10 ngày. Vì pháp tu Niệm Phật trong một thời hạn đặc biệt này khác với Hành Pháp Trường thời Niệm Phật thông thường, cho nên gọi là Biệt Thời Niệm Phật. Vả lại, Hành Pháp này phải lấy định tâm thấy Phật làm mục đích, vì thế gọi là Định Tâm Biệt Thời Niệm Phật. Trong Vãng sinh yếu tập quyển trung, ngài Nguyên Tín–người Nhật bản– đem Biệt Thời Niệm Phật làm 2 thứ là: Tầm thường Biệt HànhLâm Chung Hành Nghi. Nhưng phổ thông thì Biệt Thời Niệm Phật chỉ cho Tầm thường Biệt Hành, điều này đã được nói rõ trong Quán Niệm Pháp Môn của ngài Thiện Đạo đời Đường, trong kinh Bát Chu Tam Muội, kinh Đại tập hiền hộ, luận Tịnh Độ của ngài Ca Tài, kinh Cổ âm thanh, kinh Bình Đẳng Giác v.v... (xt. Biệt Thời Niệm Phật).