Đỉnh Đoạ
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Từ giai vị Đính rơi xuống. Cũng gọi Đính thoái. Chỉ cho hàng Thanh Văn từ giai vị Đính Thiện Căn tụt xuống mà sinh vào đường ác. Bởi vì, giai vị Noãn và Đính trong bốn Thiện Căn là thuộc về Thiện Căn động, cho nên, nếu Hành Giả trụ nơi tâm Tán Loạn, lại gần bạn xấu, không nghe Chính Pháp, hoặc tự mình hiểu sai lạc, thì ắt sẽ tụt khỏi giai vị đã chứng được mà rơi vào đường ác. Còn giai vị Nhẫn và Thế Đệ Nhất Pháp thì thuộc về Thiện Căn Bất Động, cho nên vĩnh viễn không bị rơi vào đường ác nữa. Nhưng ngài Trí Khải lại giải thích Đính đọa là ở lì nơi giai vị Đính, không tiến, không lui. Tức là hàng Thập Tín thuộc Viên giáo đắm trước pháp, không chịu tiến vào giai vị Sơ trụ. Mặt khác, hàng Thập Tín đã dứt hết Kiến Hoặc và tư hoặc nên không bị tụt lùi; không tiến, không lui giống như ở trên đỉnh núi; hoặc có thuyết cho là vì đã xa lìa Phiền Não trong 3 cõi, cho nên gọi là Đính, ở mãi giai vị Đính này, không chịu tiến lên nữa thì là Đính đọa. Ngoài ra, kinh Đại Bát Nhã Ba La Mật đa thì cho rằng Bồ Tát tụt xuống hàng Nhị Thừa là Đính đọa. [X. kinh Đại Bát Nhã Ba La Mật đa Q. 36.; luận Đại trí độ Q. 86.; luận Đại tì Bà Sa Q. 6.; luận Phát trí Q. 1.; Pháp hoa kinh Huyền Nghĩa Q. 9. phần trên; Chỉ Quán phụ hành truyền hoằng quyết Q. 7. phần 4].