Đề Hồ Sát Nhân

《醍醐殺人》 tí hú shā rén

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Đề Hồ giết người. Ngài Trí Khải thuộc tông Thiên thai chia giáo pháp của đức Phật làm năm thời: Hoa nghiêm, Lộc Uyển (A hàm), Phương Đẳng, Bát Nhã và Pháp hoa Niết Bàn, rồi theo thứ tự phối hợp với năm vị: nhũ, lạc, sinh tô, thục tô và Đề Hồ. Trong đó, Đề Hồ được ví dụ với giáo pháp Đại Thừa thực tướng (Pháp hoa, Niết Bàn). Đức Phật nói Kinh Đề hồ khiến hàng Thanh Văn, Duyên Giác, Bồ Tát Độn Căn đoạn diệt (sát) hết các Phiền Não Kết Sử (Nhân) để được giải thoát Niết Bàn. Pháp Hoa Huyền Nghĩa quyển 10 phần trên (Đại 33, 806 trung), nói: Đề Hồ Sát Nhân ví như giáo lí trong kinh Niết Bàn giúp hàng Thanh Văn Độn Căn khai phát tuệ nhãn, thấy được Phật Tính, cho đến Duyên Giác Độn CănBồ Tát Giai Vị 7 Phương Tiện đều vào Niết Bàn rốt ráo: đó là ý nghĩa Đề Hồ Sát Nhân.