Đạt Ma Đa La Thiền Kinh

《達摩多羅禪經》 dá mó duō luó chán jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Dharmatara-dhyàna-sùtra. Gồm 2 quyển, do ngài Phật Đà Bạt Đà La (Phạm:Buddhabhadra, Giác hiền) dịch vào đời Đông Tấn. Cũng gọi Thiền kinh tu hành Phương Tiện, Tu hành địa Bất Tịnh Quán kinh, Tu Hành Đạo địa kinh, Tu hành Phương Tiện thiền kinh, Bất Tịnh Quán kinh, thu vào Đại chính tạng tập 15. Kinh này do hai ngài Đạt Ma Đa LaPhật Đại Tiên người Tây vực cùng soạn vào đầu thế kỉ thứ V, nội dung gồm 17 phẩm nói về các pháp thiền quán như: Sổ tức, Bất Tịnh v.v... Cứ theo sự nghiên cứu của giới học giả thời cận đại, thì kinh này thiếu phần Thiền Đại Thừa do ngài Đạt Ma Đa La nói, mà lấy Thiền Tiểu Thừa do ngài Phật Đại Tiên Đề Xướng làm chủ yếu. Do nhận lời thỉnh của ngài Lô Sơn Tuệ viễn mà ngài Phật Đà Bạt Đà La Phiên Dịch bộ kinh này, nên cũng gọi là Lô Sơn thiền kinh. Kinh này rất cần thiết cho những người thực tu Thiền quán. Ngoài ra, vì đề kinh có ghi Đạt Ma Đa La, nên người đời sau lầm cho là kinh này do Sơ tổ Đạt Ma của Thiền Tông nói, nên rất coi trọng và càng lưu tâm nghiên cứu. [X. Xuất Tam Tạng kí tập Q. 2., Q. 4.; Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 3.; kinh Đạt Ma Đa La thiền (Tá đằng Thái thuấn)].