Đàn Tràng

《壇場》 tán chǎng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Có 2 nghĩa:
1. Nơi các vị giảng sư Thuyết Pháp.
2. Danh từ Mạn Đồ La (Phạm: maịđala) của Mật giáo nghĩa là đàn, Đạo Tràng, cũng gọi Đàn Tràng, là nơi Hành Giả Mật giáo Tác Pháp tu hành.