Đại Tông Địa Huyền Văn Bản Luận

《大宗地玄文本論》 dà zōng dì xuán wén běn lùn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Gồm 20 quyển, do Bồ Tát Mã Minh tạo, ngài Chân Đế dịch vào đời Trần thuộc Nam triều, thu vào Đại chính tạng tập 52. Nội dung sách này giải thích hành vị của Kim Cương địa, lập ra 40 phần đại Quyết Trạch: - Hai phần đầu tương đương với phần tựa, giải thích về 10 đại Nhân Duyên. - Từ phần thứ 3 đến phần 36 là phần Chính Tông, giải thích rõ 5 vị của Kim Cương địa cho đến mười phương trần số của A thuyết bản vương v.v... - Từ phần 37 đến 40 là phần Lưu Thông, nói về Công Đức của sách này và phần tự thuật về nhân đời Quá Khứ của ngài Mã Minh. Trong mỗi phần, trước hết nêu kệ tụng, sau đó mới giải thích chính văn. Bốn phần, từ phần 37 trở xuống thì chỉ nêu kệ tụng. Vì những điều được bàn đến trong sách này rất quái lạ, lại đề là do ngài Chân Đế dịch mà trong các bộ Kinh không thấy chép; hơn nữa, tên của các Kinh Điển được viện dẫn trong sách này phần nhiều cũng không thấy được ghi trong các kinh lục. Ngoài ra, thể tài của sách này rất giống với thể tài của luận Thích Ma Ha Diễn (bộ luận trước nay bị người Trung Quốc cho là ngụy tác), cho nên các học giả phần nhiều cho rằng sách này do đời sau ngụy tạo rồi mạo danh ngài Mã Minh. Còn Chí Nguyên Pháp Bảo Khám Đồng Tổng Lục quyển 9 thì cho rằng sách này mới được thấy trong Đại trung tường phù lục đời Tống, cho nên biết niên đại bộ sách cách nay không xa lắm. Trong các bản Đại tạng hiện nay, sách này chỉ còn thấy trong tạng Cao li và tạng đời Minh. [X. luận Mã Minh Bồ Tát; Duyệt Tạng Tri Tân Q. 38.].