Đại Tông Tâm Thái

《岱宗心泰》 dài zōng xīn tài

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Daisū Shintai, 1327-1415: vị tăng của phái Dương Kì và Đại Huệ thuộc Lâm Tế Tông Trung Quốc, hiệu là Đại Tông () hay Phật Huyễn (), xuất thân vùng Thượng Ngu (, Tỉnh Triết Giang), họ Tôn (). Năm 15 tuổi, ông theo Xuất Gia với Ốc Châu Đạt () ở Đẳng Từ Tự () cũng như Đồ Văn Tẩu Ái (). Sau ông đến thọ Cụ Túc Giới tại Khai Nguyên Tự () ở Quận Thành (). Từ đó, ông bắt đầu đi du phương học đạo, đến An Cư tại Tây Thiên Trúc Tự (西) ở Hàng Châu (), gặp được Cổ Đỉnh Tổ Minh ()Kính Sơn () nên theo hầu vị này suốt 10 năm. Nhân hay tin Mộng Đường Đàm Ngạc () hiện đang ở tại Quốc Thanh Tự () trên Thiên Thai Sơn (), ông bèn đến bái yết và cuối cùng được đắc pháp. Vào năm đầu (khoảng 1368) niên hiệu Hồng Võ (), ông quản lý Long Tuyền Tự () ở Diêu Giang (), rồi đến trú trì Đông Sơn Quốc Khánh Tự () ở Thượng Ngu, cũng như Trung Thiên Trúc Tự ()Kính Sơn vào năm đầu (1403) niên hiệu Vĩnh Lạc (). Đến năm thứ 4 (1406) cùng niên hiệu trên, ông nhận chiếu chỉ tu chỉnh bộ Vĩnh Lạc Đại Điển (), năm sau thì trở về núi và lui về ẩn cư ở Tịch Chiếu Am (). Vào năm thứ 9 cùng niên hiệu trên, theo lời thỉnh cầu ông lại trở về Vĩnh Lạc. Đến ngày 14 tháng 11 năm thứ 13 (1415), ông Thị Tịch, hưởng thọ 89 tuổi. Ông có viết bộ Phật Pháp Kim Thang Thiên () 16 quyển vào năm thứ 24 (1391) niên hiệu Hồng Võ.