Đại Thiên Thế Giới
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: Mahàsàhasra-lokadhàtu,Pàli: Mahàsahassa-lokadhàtu. Gọi tắt: Đại Thiên giới, Đại Thiên. Nghìn Thế Giới lớn, là vũ trụ quan của người Ấn Độ cổ đại. Người Ấn Độ đời xưa lấy 4 đại châu và mặt trời mặt trăng làm một Tiểu Thế Giới; hợp 1.000 tiểu Thế Giới là một Tiểu thiên Thế Giới; hợp 1.000 tiểu thiên Thế Giới là Trung thiên Thế Giới; hợp 1.000 trung thiên Thế Giới là Đại Thiên Thế Giới. Ngày nay, thuật ngữ Đại Thiên Thế Giới được người đời chuyển dụng để miêu tả sự rối ren của Thế Giới. Ngoài ra, Tiểu thiên, Trung thiên, Đại Thiên gọi chung là Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới(Ba nghìn Thế Giới lớn). [X. luận Đại tì Bà Sa Q. 120.; luận Câu xá Q. 11.]. (xt. Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới).