Đại Phương Quảng Thập Luân Kinh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: Daza-cakra-kwiti-garbha. Gồm 8 quyển, được dịch vào thời Bắc Lương, nhưng mất tên dịch giả. Cũng gọi Phương quảng Thập Luân kinh, Thập Luân kinh. Thu vào Đại chính tạng tập 13. Nội dung kinh này gồm 15 phẩm nói về Công Đức của Bồ Tát Địa tạng, đồng thời bảo nếu nương vào mười Phật luân và mười y chỉ luân của Tam Thừa thì có thể xoay chuyển mười Ác Nghiệp luân. Bản dịch khác của kinh này là kinh Đại Thừa đại tập Địa Tạng Thập Luân, gồm mười quyển, tám phẩm, do ngài Huyền Trang dịch vào năm Vĩnh huy thứ 2 (651) ở viện Dịch Kinh chùa Từ ân tại kinh đô Trường an, do các sư Đại Thừa quang v.v... ghi chép. Mục đích của kinh này nhằm dung hợp Tam Thừa về Đại Thừa, đồng thời, nhắm vào các tỉ khưu Phá Giới mà giải thích rõ về Công Đức thắng tưởng và việc Bồ Tát Địa tạng hiện tướng Sa Môn để cứu độ Chúng Sinh ở đời Mạt Pháp xấu xa. Kinh này cũng phản bác tư tưởng Duy hữu Nhất Thừa thuyết (thuyết chỉ có Nhất Thừa), cho nên ngài Tín Hành ở đời Tùy mới căn cứ vào kinh này mà Đề Xướng thuyết Phổ Phật phổ pháp và đã dẫn chứng kinh này rất nhiều trong tác phẩm Tam Giai Phật Pháp của mình. Ngoài ra, thuyết Thập chủng vương luân được trình bày trong quyển 3 của kinh này có lẽ đã là nguồn gốc của Tín Ngưỡng Địa Tạng Thập Vương ở đời sau. [X. Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 4., Q. 8., Q. 11.; Đại Đường Nội Điển Lục Q. 6., Q. 9.; Cổ Kim Dịch Kinh Đồ Kỉ Q. 4.].