Đả Văn Tập
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Có 1 quyển, đã rách. Là tập truyện Cổ Phật giáo ở cuối Thời Đại Bình An của Nhật bản, do Sơn khẩu Quang viên phát hiện trong một ngôi chùa cổ ở huyện Tư hạ, được hội Bảo tồn Cổ Điển phục chế và ấn hành vào năm Chiêu hòa thứ 2 (1927). Cứ theo truyền thuyết, thời bấy giờ có một vị tăng nghe các buổi Thuyết Pháp rồi ghi chép mà thành sách này. Nội dung gồm 27 tắc từ tổ Đạt Ma trở về sau, trong đó, tắc Đường tăng nhập huyệt sự lấy tư liệu trong Đại Đường Tây Vực Kí. Còn 21 tắc có nội dung giống với Kim tích vật ngữ và 8 tắc giống với Vũ trị thập di vật ngữ.