Diệu Thiện Công Chúa

《妙善公主》 miào shàn gōng zhǔ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Ở thời xa xưa, Bồ Tát Quan âm từng có lần là công chúa Diệu thiện. Cứ theo Biên niên thông luận quyển 10 chép, thì khi Luật Sư Nam Sơn Đạo tuyên hỏi về nguồn gốc của Quan âm Đại Sĩ, Thiên thần đã trả lời rằng: Ở một kiếp Quá Khứ xa xưa có vua Trang Nghiêm, phu nhân tên là Bảo ứng, sinh được ba con gái, cô lớn nhất tên Diệu nhan, cô thứ hai tên Diệu Âm và cô thứ ba tên Diệu thiện, sau Diệu thiện đi tu và Đắc Đạo thành Bồ Tát Quan âm có nghìn tay nghìn mắt. [X. Thung Dung Lục tắc 54].