Diệu Tâm Tự

《妙心寺》 miào xīn sì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Myōshin-ji: ngôi chùa trung tâm của Phái Diệu Tâm Tự thuộc Lâm Tế Tông, hiệu là Chánh Pháp Sơn (), hiện tọa lạc tại Hanazonomyōshinji-chō (), Sakyō-ku (), Tokyo-shi (). Tượng thờ chính là Thích Ca Như Lai. Vào năm 1342 (Lịch Ứng [] 5), Hoa Viên Thượng Hoàng () đến Tham Thiền với Đại Đăng Quốc Sư (, tức Tông Phong Diệu Siêu []), Tổ Khai Sơn Đại Đức Tự (, Daitoku-ji), rồi lấy Ly Cung của mình mà xây dựng nên ngồi Thiền tự này. Đây chính là nguồn gốc của ngôi chùa này, và người Khai Sơn là Quan Sơn Huệ Huyền (), cao đệ của Đại Đăng Quốc Sư. Đại Sư Quan Sơn Vô Tướng là người đúng như tên gọi, không chấp trước vào ngôn từ chữ nghĩa, cũng chẳng để lại Ngữ Lục gì cả, không tu tạo đường vũ Già Lam, mà chỉ chuyên tào tạo nhân tài, và đã tạo thành cơ sở phát triển cho Lâm Tế Tông hiện tại. Trong vụ Loạn Ứng Nhân (), chùa bị đốt cháy tan tành, nhưng rồi lại được vị Tổ đời thứ 6 của chùa là Tuyết Giang Tông Thâm () tái kiến lại. Bốn vị Đệ Tử nổi tiếng của Tuyết Giang là Cảnh Giang (), Ngộ Khê (), Đặc Phương (), Đông Dương (), mỗi người lập thành một phái khác, thành 4 phái là Long Tuyền (), Đông Hải (), Linh Vân () và Thánh Trạch (). Từ đó, họ mở rộng phái của mình đi khắp toàn quốc. Đến năm 1509 (Vĩnh Chánh [] 6), nhờ sự Ngoại Hộ của vị Ni Lợi Trinh (), phu nhân của Tề Đằng Lợi Quốc () ở Mỹ Nùng (, Mino), nên khuôn viên chùa được mở rộng trên phạm vị rộng lớn. Hiện chùa có đến 57 ngôi viện, tất cả đều là nơi cầu nguyện của hai dòng họ Phong Thần (, Toyotomi)Đức Xuyên (, Tokugawa) xưa kia, chùa trực thuộc có đến 3.500 ngôi, khoảng 10.000 vị tăng. Sắc Sứ Môn, Sơn Môn, Đại Phương Trượng, Nhà Kho, Khai Sơn Đường, đều là những kiến trúc được xếp vào hạng tài sản văn hóa quan trọng của nhà nước. Nổi tiếng nhất là đại Hồng Chung, được xem như là tối cổ và được xếp vào hạng Quốc Bảo. Ngoài ra còn có 2 bức thủ bút của Đại Đăng Quốc Sư, rồi trên trần nhà của Pháp Đường có bức tranh hoành tráng, nổi tiếng của nhà danh họa Thú Dã Thám U ().