Diệu Lý

《妙理》 miào lǐ

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: (1) Đạo lý thâm áo, siêu tuyệt. (2) Chân lý không thể nghĩ bàn mà người thường tình chẳng luận suy thấu được. (3) Lý huyền diệu. Như trong bài thơ Mai Nhật Tầm Thôi Tập Lý Phong () của Đỗ Phủ (, 712-770) nhà Đường có câu: “Trọc dao hữu Diệu Lý, thứ dụng úy trầm phù (, rượu đục có đạo lý, dùng nhiều sợ chẳng hay).” Hay trong bài Ấp Thúy Hiên Phú () của Vương Nhược Hư (, 1174-1243) nhà Kim có câu: “Vật chi tại thiên hạ, giai Diệu Lý chi sở ngụ dã (, muôn vật trong thiên hạ, đều bao hàm đạo lý siêu tuyệt).” Hay trong Đại Thừa Nhập Lăng Già Kinh (, Taishō Vol. 16, No. 672) lại có đoạn rằng: “Hiểu Danh Tướng chi tinh giả, khư vọng tưởng chi mê câm, y chánh trí dĩ hội Chân Như, ngộ Duyên Khởi nhi quy Diệu Lý, cảnh phong ký tức, Thức Lãng phương trừng, tam Tự Tánh giai không, Nhị Vô Ngã câu mẫn, nhập Như Lai chi tạng, du giải thoát chi môn (, rõ Danh Tướng đều giả tạm, bỏ vọng tưởng ấy áo mê, nương chánh trí để tỏ Chân Như, ngộ Duyên Khởi mà về Diệu Lý, gió cảnh đã dứt, sóng biết lắng trong, ba Tự Tánh đều không, hai Vô Ngã thảy hết, vào Như Lai kho tạng, chơi giải thoát cửa Thiền).” Trong Đại Bát Niết Bàn Kinh Huyền Nghĩa (, Taishō Vol. 38, No. 1765) quyển Thượng có giải thích rằng: “Phù chánh đạo u tịch vô thỉ vô chung, Diệu Lý hư huyền phi tân phi cố (, phàm chánh đạo thì vắng lặng không đầu không cuối, lý mầu huyền nhiệm chẳng mới chẳng cũ).”