Diệu Lực

《妙力》 miào lì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: sức mạnh thần diệu. Như trong bài thơ Kinh Sư () của Thẩm Ước (, 441-513) nhà Lương thời Nam Triều có đoạn: “Ngưỡng kỳ chơn thánh chi ân, sát kỳ thành tâm, bị dĩ Diệu Lực, Linh Thần sở chí hoạch toại (, ngưỡng mong chơn thánh ơn cao, xét Tâm Thành ấy, lấy năng lực thần diệu, khiến chí nguyện của thần được thỏa mãn).” Hay trong bài thơ Lễ Võ Đài Tọa Hóa Tăng () của Trần Sư Đạo (, 1053-1101) nhà Tống có cũng có câu: “Thỉ độc bích gian bi, Diệu Lực ẩn bất truyền (, mới đọc bia trong đá, Diệu Lực ẩn không truyền).” Hoặc trong Cao Phong Long Tuyền Viện Nhân Sư Tập Hiền Ngữ Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 65, No. 1277) quyển 3 có câu: “Duy nguyện Phật từ quảng đại, Diệu Lực nan tư, giáng lâm Đạo Tràng, chứng minh Công Đức (, cúi mong lòng từ Phật rộng lớn, năng lực mầu nhiệm khó nghĩ bàn, giáng xuống Đạo Tràng, chứng minh Công Đức).”