Diệu Kiến Bồ Tát
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Tôn tinh vương, Diệu kiến tôn tinh vương, Bắc Thần Bồ Tát. Là sao Bắc cực được thần cách hóa, Mật giáo coi sao này là hơn hết trong các sao, có đủ Công Năng giữ gìn đất nước, trừ tai diệt địch, tăng trưởng phúc thọ v.v... Pháp tu của vị Bồ Tát này gọi là Bắc Đẩu Pháp, Diệu Kiến Pháp, Tôn tinh pháp, có hiệu lực chữa các bịnh về mắt. Hình Tượng vị tôn này thông thường là hình Bồ Tát hoặc là hình Thiên Nữ cỡi rồng trong áng mây, có hai tay hoặc bốn tay. Trong đó, tượng hai tay là hình Bồ Tát, tay trái cầm hoa sen, trên hoa có bảy sao Bắc Đẩu, ngón cái, ngón trỏ của tay phải búng vào nhau, ngón giữa hơi co, bàn tay hướng ra ngoài, bắt ấn Thuyết Pháp, đầu đội mũ báu, ngồi xếp bằng trong đám mây năm sắc. [X. kinh Thất Phật Bát Bồ Tát sở thuyết đại Đà La Ni thần chú Q. 2.; Bắc Đẩu Thất Tinh Hộ Ma Bí Yếu nghi quĩ]. (xt. Bắc Đẩu Pháp).