Diệt Tướng
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Một trong bốn tướng Hữu Vi. Cũng gọi Diệt tận, Vô thường. Tướng của các pháp Hữu Vi hoại diệt trong khoảng Sát Na mà rơi vào Quá Khứ. Cũng là một trong ba tướng Chân Như, một trong 75 pháp Câu xá, một trong 100 pháp Duy Thức. Chân Như Tịch Diệt, không có Phần Đoạn Sinh Tử và Biến Dịch Sinh Tử, gọi là Diệt Tướng. Kinh Pháp hoa quyển 3 phẩm Dược Thảo Dụ (Đại 9, 19 trung), nói: Như Lai nói pháp, một tướng một vị: đó là giải thoát tướng, li tướng, Diệt Tướng. Ngoài ra, cái chết của loài hữu tình cũng gọi là diệt. Cứ theo luận Thành thực quyển 7 phẩm Bất tương ứng hành nói, trong một thời kì sinh, trụ, dị, diệt nối nhau của loài hữu tình thì sự chết của nó gọi là diệt. [X. kinh Tăng nhất a hàm Q. 12.; luận Đại tì Bà Sa Q. 38.; luận Nhập A Tì Đạt Ma Q.hạ].