Dẫn Đạo
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Mở đường dẫn dắt người vào đạo Phật. Nhưng về sau từ ngữ này được dùng trong nghi lễ tống táng. Nghĩa là trước khi cử hành đám táng, vị pháp sư đứng trước quan tài người chết nói Pháp Ngữ chỉ bảo vong linh theo Phật dắt dẫn sinh về Thế Giới Cực Lạc. Do Tông Phái bất đồng nên Pháp Ngữ và Tác Pháp cũng khác nhau. Kinh Tăng nhất a hàm quyển 50 chép, khi tỉ khưu ni Đại ái đạo tịch và lúc Đồ Tì (thiêu), đức Thích tôn đã thuyết minh Đạo Lí đời người vô thường và Niết Bàn Thường Trụ.Tại Trung Quốc vào đời nhà Đường, Thiền Sư Bách trượng bắt đầu thực Hành Nghi thức này trong giới tăng lữ, sau đó áp dụng rộng khắp dân gian. Cũng có trường hợp khi Dẫn Đạo dùng cách đánh hét, đây là nghi thức đặc biệt của Thiền Tông bắt nguồn từ Thiền Sư Hoàng bá Hi Vận. Ở Nhật bản, ngoài Chân Tông ra, nghi thức Tiếp Dẫn vong linh người chết cũng được các Tông Phái khác thực hành. Đến nghi thức Dẫn Đạo của Mật giáo thì phương pháp cử hành còn đặc biệt hơn nữa. [X. kinh Pháp hoa Q. 1. phẩm Phương Tiện, Q. 4. phẩm Pháp sư; kinh Dược Sư lưu li quang Như Lai Bản Nguyện Công Đức; luận Đại trí độ Q. 10.]