Cựu Y
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Chỉ thầy thuốc thời xưa. Từ cựu y được dùng để Thí Dụ các học thuyết Ngoại Đạo trước thời Phật giáo được thành lập. Đối lại với Khách y. Trước thời Phật giáo được thành lập, ở Ấn Độ đã có nhiều học thuyết Ngoại Đạo tìm hiểu các vấn đề về con người, nên gọi là Cựu y - còn Phật giáo là tôn giáo ra đời sau, nên đối lại Cựu y mà gọi Phật giáo là Khách y. Cựu y cũng là một thầy thuốc, nhưng vì không có phương pháp tùy theo Căn Cơ Chúng Sinh để chữa bệnh, cho nên so với khách y thì kém hơn, vụng hơn. Thí Dụ này có xuất xứ từ kinh Niết Bàn (bản Nam) phẩm Ai thán. Lại nữa, những việc thiện phổ thông của Thế Gian, như mười điều thiện, Hiếu Dưỡng cha mẹ, tôn kính sư trưởng, gọi là Cựu thiện, Cựu giới, đối lại, năm giới, tám giới và giới Cụ Túc của Phật giáo, gọi là Khách thiện, Khách giới. [X. kinh Niết Bàn (bản Bắc) Q. 2. phẩm Thọ mệnh - luận Đại trí độ Q. 46. - Đại ban Niết Bàn Kinh Tập giải Q. 7. - Ma Ha Chỉ Quán Q. 4. phần trên].