Cửu Giới

《九界》 jiǔ jiè

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: Chín Cõi. Trừ Phật Giới () trong Thập Pháp Giới (), tức còn Cửu Giới; gồm: Địa Ngục, Ngạ Quỷ, Súc Sanh, A Tu La, Người, Trời, Thanh Văn, Duyên GiácBồ Tát. Sáu cõi đầu là Lục Phàm (), và ba cõi sau là Tam Thánh (). Trong Tịnh Độ Tùy Học (, Tục Tạng Kinh Vol. 62, No. 1187) quyển Hạ có đoạn: “Mê chi tắc Cửu Giới tạp trần, Sanh Tử bất tuyệt; ngộ chi tắc Phật Đạo viên thành, Tịch Thường chơn tịnh (, khi mê thì Chín Cõi Tạp Nhiễm, Sanh Tử không dứt; khi ngộ thì Phật Đạo viên thành, vắng lặng thanh tịnh).” Hay trong bài Quan Âm Đại Sĩ Tán () của Vi Lâm Thiền Sư Lữ Bạc Am Cảo (稿, Tục Tạng Kinh Vol. 72, No. 1442) quyển 4 có câu: “Diệu tướng từ dung Đoan Nghiêm Tự Tại, xứ xứ phân hình biến ư Cửu Giới, như nhật phổ nhiệt như nguyệt phổ lương, Tầm Thanh Cứu Khổ ứng hiện vô phương (, tướng mầu dung từ Đoan Nghiêm Tự Tại, chốn chốn Phân Thân biến khắp Chín Cõi, như trời rực nóng như trăng mát tươi, Tầm Thanh Cứu Khổ ứng hiện cùng nơi).”