Cửu Dụ

《九喻》 jiǔ yù

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chín Thí Dụ nói trong kinh Như Lai Tạng dùng để giải Thích Nghĩa Như Lai Tạng. Chín Thí Dụ này chỉ rõ rằng Pháp Thân Như Lai tuy bị Phiền Não che lấp, nhưng tự tính thanh tịnh thì không một mảy may bị Phiền Não làm ô nhiễm. Chín Thí Dụ đó là:
1. Như trong đóa hoa chưa nở có thân Như Lai ngồi kết già, người có thiên nhãn bỏ hoa héo mà được thân Như Lai.
2. Như người lấy mật ong, trước hết, dùng Phương Tiện khéo léo đuổi đàn ong giữ gìn tổ ong rồi lấy mật.
3. Như hạt thóc chưa được xay, kẻ tham lam ngu dại cho là đồ bỏ, nhưng khi hết trấu dã trắng thì trở thành gạo ngon.
4. Như vàng ròng rơi vào chỗ bẩn thỉu, bị vùi lấp nhiều năm, vàng ròng chẳng hư nát mà cũng không ai hay biết, chỉ người có thiên nhãn mới thấy và lấy vàng dễ dàng.
5. Như nhà nghèo có kho báu, nếu không người chỉ bảo thì không thể biết mà lấy của báu trong kho ấy.
6. Như hạt của quả Am la không hư nát, đem gieo xuống đất thì thành cây to.
7. Như người dùng dẻ rách gói tượng vàng, vứt bỏ ngoài đồng hoang, chỉ người có thiên nhãn mới biết và đến lấy tượng ra, mọi người đều Kính Lễ.
8. Như cô gái nghèo mang thai Thánh vương.
9. Như tượng vàng ròng, bên ngoài tuy nám đen, nhưng vàng bên trong không biến đổi.Phẩm Vô biến dị trong luận Phật Tính quyển 4 dùng chín Thí Dụ trên đây để biểu trưng chín loại Khách Trần Phiền Não. Tức là: Thí Dụ thứ nhất là Tham sử Phiền Não, thứ hai là Sân sử Phiền Não, thứ ba là Si sử Phiền Não, thứ tư là Tăng Thượng Tham Sân Si Kết Sử Phiền Não, thứ năm là Vô Minh trụ địa sở nhiếp Phiền Não, thứ sáu là Kiến Đạo sở đoạn Phiền Não, thứ bảy là Tu đạo sở đoạn Phiền Não, thứ tám là Bất Tịnh địa sở nhiếp Phiền Não, thứ chín là Tịnh Địa sở nhiếp Phiền Não.