Cứu Cánh Nhất Thừa Bảo Tính Luận
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: Ratnagotra-vibhàgo Mahàyànot-taratantra-zàstra (Phân Biệt bản tính chư Đại Thừa tối thắng yếu nghĩa luận). Gồm bốn quyển, do ngài Lặc Na Ma Đề đời Hậu Ngụy dịch. Còn gọi Bản tính Phân Biệt Nhất Thừa Tăng Thượng luận. Gọi tắt là Bảo tính luận. Sách này bàn về giáo nghĩa Như Lai tự tính thanh tịnh. Thu vào Đại chính tạng tập 31. Nội dung chia làm mười một phẩm. Năm 1950, các ông H. Johnston và T. Chowdhury cùng chung xuất bản nguyên điển bằng tiếng Phạm của bộ luận này. Trước nay các bản Hán dịch cho rằng Tác Giả của luận này là ngài Kiên Tuệ (Phạm: Sàramati), còn hệ thống văn Tây tạng thì cho là tác phẩm của ngài Di Lặc (Phạm:Maitreya). Lại trong Kinh lục cho rằng luận này do ngài Bồ Đề Lưu Chi dịch - có thuyết nói là có hai bản dịch, nhưng thiếu mất bản dịch của Bồ Đề Lưu Chi. Nhờ sự dẫn dụng rất nhiều Kinh Điển trong bộ luận này, mà có thể biết được tư tưởng Như Lai Tạng ở thời kì đầu, cho nên nó là tư liệu rất quí báu để hiểu rõ sự phát triển của thuyết Như Lai Tạng tại Ấn Độ. Về niên đại thành lập, mối quan hệ với luận Phật Tính và về Tác Giả của luận này, cho đến nay vẫn chưa được xác định. [X. Giải thâm mật kinh sớ Q. 1. - Đại Thừa Khởi Tín Luận Nghĩa Kí Q.thượng - Lịch Đại Tam Bảo Kỉ Q. 9. - Tùy Chúng Kinh Mục Lục (Ngạn Tông) - Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 6. - Trinh nguyên tân định Thích Giáo Mục Lục Q. 9.].