Cuồng Loạn Vãng Sinh

《狂亂往生》 kuáng luàn wǎng shēng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Một trong bốn loại vãng sinh. Những người gây Tội Nghiệp sâu nặng, như Thập Ác, Phá Giới, Ngũ Nghịch, khi hấp hối, thấy lửa dữ trong Địa Ngục, tâm sinh hốt hoảng cuồng loạn, giơ tay bắt Hư Không. Nếu được Thiện Tri Thức chỉ bảo cho, Niệm Phật mười câu hoặc chỉ một câu, thì được Vãng Sanh. (xt. Tứ Chủng Vãng Sanh).